Biển Đen

Bờ biển trống không

Chẳng có đá, có sỏi, có gió lùa và cát trắng

Không Hải Âu, không cả sóng vỗ bờ

Những bóng đời đã đi đâu mất

 

Em hỏi: Vậy ở đó có gì hả anh?

 

Không có gì em à

Ngoài một màu đen sâu thẳm

Bị dính một vì sao lạc lối

Sáng như mắt em, nhưng tan hết rồi

Hào quang ảo ảnh của lúc mới ra đời.

 

Em hỏi: Biển đâu anh thấy?

 

Biển của anh

Chỉ màu đen, nước mặn.

Yên lặng đến nao người

Cho tiếng thở tỏa lan

Biển mình anh tắm gội.

Nơi mình anh sám hối

Trong lặng lẽ cuộc đời.

 

Biển của anh

Có ánh tinh anh mắt em le lói

Mà mảnh quá khi hồn anh sâu thẳm

Em chẳng chạm được vào một khắc tim anh

Nên chán sợ em đành quay mặt bước

Để ánh sao nhìn anh, anh cất tiếng Ru em.

 

Em à, biển tối.

Để kết với nỗi cô đơn

Trong cõi người cõi tạm

Cho tham sân si rũ bỏ anh qua đời

Để lại cho anh những nốt nhạc êm.

Tất cả anh cần…