Blue Ruin – Nỗi buồn tận diệt

311213.jpg-r_640_600-b_1_D6D6D6-f_jpg-q_x-xxyxxBản nhạc Souls No Regrets của Little Wille Johnson cất lên ở cuối phim Blue Ruin mang lại một nỗi buồn khôn tả của hành trình trở về quê nhà của một gã lang thang để bảo vệ gia đình sau 10 năm bỏ nhà ra đi vì nỗi đau mất cha mẹ quá lớn. Nó gợi lại hình ảnh của một kẻ tứ cố vô thân, lục thùng rác để kiếm thức ăn, lẻn vào nhà người lạ khi tất cả đều đi vắng để tắm rửa, đôi mắt luôn chất chứa một sự vô hồn và tuyệt vọng. Chuyện gì đã xảy ra và cuộc đời anh gã sẽ ra sao? Blue Ruin của đạo diễn Jeremy Saulnier là một bộ phim dạng trả thù, ly kì, nhẫn tâm. Nó không gây ám ảnh về sự tàn bạo như cách bộ ba phim của đạo diễn Hàn Quốc Park Chan Wook đã làm, nhưng nó gây trong ta một nỗi buồn sâu sắc và sự căng thẳng như dây đàn trong suốt 90 phút của phim. Continue reading

Advertisements

Calvary – Ai còn cần sự cứu rỗi của Chúa Trời?

CalvaryDiễn giải một cách đơn giản, người ta thường tìm đến tôn giáo khi người ta cần sự cứu rỗi cho cuộc đời họ. Chính vì vậy, trong một xã hội phát triển, những thân phận không gặp quá nhiều rắc rối để cần tìm đến sự cứu rỗi về mặt tinh thần, tôn giáo khi đó giống như một con thuyền không ai ở trên đó ngoài người thuyền trưởng, bám lấy tàu, đuổi theo con cá voi Moby Dick cho đến tận cùng cuộc đời. Cha James (Brendan Gleeson), mục sư của một thị trấn nhỏ tại Ai Len là người thuyền trưởng như vậy, ông chính là Ahab, và đạo diễn John Michael McDonagh là Ishmael người kể lại câu chuyện này bằng những hình ảnh tuyệt đẹp, một kịch bản giàu ẩn dụ về tôn giáo, về vô thường về sự tha thứ, và đức tin. Tất nhiên, so sánh vậy có đôi phần khập khiễng, nhưng thực sự, Cha James đã theo đuổi sự cứu rỗi với tư cách người đại diện của Chúa cho đến tận cùng. Continue reading

The Immigrant – Tình yêu cứu chuộc giấc mơ Mỹ

the-immigrant-2Giấc mơ Mỹ là một từ ma thuật, nó chứa trong đó tất cả những gì chống lại cái gọi là “không thể”, ở đó, ta có quyền sống cuộc đời của mình, phát triển cái tôi của mình và hy vọng những gì tốt đẹp nhất. Chẳng thế mà những năm đầu thế kỉ 20, hàng nghìn người từ khắp nơi trên thế giới vì những lý do như chiến tranh, chính trị, kinh tế… kéo đến nước Mỹ trên những con tàu biển ngột ngạt hòng mong chạm được vào “Giấc mơ Mỹ”. The Immigrant của đạo diễn James Gray kể một câu chuyện như vậy. Qua bộ phim, nước Mỹ năm 1921 được tái hiện, những mảnh đời được lột tả, và giấc mơ Mỹ, không hồng như cái tên mà người ta gọi, đầy những éo le, trớ trêu và buồn khổ. Continue reading

Vài lời lan man về Transformers 4

mark_wahlberg_in_transformers_4-wideSau một thời gian dài tôi không ra rạp xem phim vì nhiều lý do, tôi đã quyết định phải đẩy mình đến đấy dù sao thì tôi cần phải ngồi ở một nơi nhiều người để cùng xem một bộ phim nào đó với họ, để nghe cách họ biểu lộ cảm xúc trong suốt thời gian phim diễn ra. Tôi có hai lựa chọn Boyhood của Richard Linklater hoặc Transformers 4. Boyhood thì quá đặc biệt, tôi đã được nghe nói quá nhiều, rating trên metacritics là 99/100, không có gì đảm bảo hơn nữa về mức độ hấp dẫn của bộ phim này, hơn nữa tôi lại còn là một người đặc biệt thích trilogy “Before…” của ông. Nhưng tôi quyết định chọn Transformers 4 của Micheal Bay, một bộ phim hành động thuần túy, bị chê tơi tả, nhiều bạn hỏi trên ask.fm của tôi về phim này và đều biểu cảm sự thất vọng nặng nề. Nhưng tôi cần phim gì đó để giải trí thuần túy, một phim gì đó chỉ để xem mà không nghĩ gì hết, sau khi gần đây tôi đã xem khá nhiều phim độc lập như Ida, Under The Skin, The Immigrant… Tôi sợ rằng tôi sẽ không đủ sức để viết review phim Boyhood, đó là điều đáng tiếc nếu phim đó được đánh giá cao như vậy. Continue reading