Locke – Quay lưng lại với cả thế giới để sửa chữa lỗi lầm

IMG_2207.JPG

Trên chiếc Limousine, đạo diễn Leos Carax đã làm ra một trong những bộ phim xuất sắc nhất năm 2012 Holy Motors. Trên chiếc Limousine đó, một người đàn ông đóng nhiều vai khác nhau để đưa cho ta một cái nhìn toàn cảnh về những vấn đề của xã hội đương đại, lấy chiếc xe làm mạch chuyện, câu chuyện hướng ra bên ngoài cánh cửa xe được đóng mở liên tục để cho ta những cái nhìn khách quan về cuộc sống. Năm 2014, đạo diễn Steven Knight đặt cũng đặt một người đàn ông khác vào một chiếc BMW sang trọng. Nhưng khác với chiếc Limousine mà cánh cửa luôn được mở. Chiếc BMW đóng kín, không ai ra vào, người đàn ông đó lái xe suốt 85 phút của phim, chỉ một mình ông ấy, cùng chiếc điện thoại gắn trực tiếp vào xe, nói chuyện bằng loa ngoài. Ông ta giải quyết khủng hoảng của đời mình, chỉ có ông ta và vấn đề của chính mình. Không có những đoạn phim hồi tưởng, bộ phim chạy theo thời gian thực của chuyến hành trình trên chiếc BMW đó. Vậy điều gì bắt ta ngồi xem 85 phút một người đàn ông nói chuyện điện thoại trong chiếc xe của mình?

Gã đàn ông đó là Locke, quản đốc người Anh của một công ty xây dựng lớn có trụ sở chính tại Chicago – Mỹ. Một người đàn ông tận tụy với công việc, gần như không bao giờ mắc lỗi, luôn được người khác tôn trọng. “Anh là người tốt nhất nước Anh này”, một cấp dưới của anh đã nói thế. Anh sắp phải giám sát và điều hành một vụ đổ bê tông lớn nhất châu Âu trị giá hàng trăm triệu đô la. Không những thế, anh còn là một người đàn ông tận tụy và yêu thương gia đình. Hai cậu con trai đang chờ anh về xem bóng đá, vợ anh dù không thực sự yêu thích cũng mặc áo đội bóng anh thích, đi mua bia và làm gì đó để chờ anh về. Vậy mà anh quyết định bỏ lại tất cả, đi vào nơi anh cho rằng tồi tệ nhất của đời mình với sự quyết đoán và đầy đau khổ để sửa chữa lỗi lầm tương tự lỗi lầm mà cha anh đã mắc phải nhưng không dám đối diện. 

Bộ phim làm tôi nhớ đến tác phẩm The Clown của nhà văn Đức Heinrich Boll, một diễn viên hề trong giây phút suy sụp nhất của đời mình, đã gọi điện đi khắp nơi để tìm kiếm sự giúp đỡ giúp anh thoát khỏi sự cùng quẫn nhưng từ đó mới cho ta thấy được sự vun vỡ của các mối quan hệ xã hội nó như thế nào. Tất nhiên đó chỉ là một tham chiếu về mặt hình ảnh, không có liên quan về mặt câu chuyện, vì Locke hoàn toàn kiểm soát quyết định của mình trong việc đối diện với bi kịch, hay bỏ qua bi kịch để sống tiếp cuộc đời bình thường đẹp đẽ của mình.

Cảnh phim được mở đầu tại một công trường xây dựng, người đàn ông trong bộ đồ bảo hộ lao động lên xe của mình và lái đi. Từ đó, chỉ duy nhất 1 người đàn ông đó xuất hiện trên màn hình, camera được đặt ở nhiều vị trí, bên trong xe, bên ngoài xe, nhưng tất cả tập trung vào Locke và chiếc xe đó. Loanh quanh trong một bối cảnh chật hẹp, đôi khi lội ra ngoài lấy vào khuôn hình ánh đèn xe khác, đèn tín hiệu giao thông… Cảm giác chật chội và bức bí như chính người đàn ông trong xe vậy. Sự tiện nghi của chiếc BMW sang trọng không làm anh thoải mái hơn, cũng như làm yên tâm khán giả để tiếp tục theo dõi. Chỉ có một kịch bản cô đọng và xuất sắc, biết cách tạo tò mò và gợi tình huống cũng như một diễn viên tuyệt vời mới có thể làm được điều đó.

Steven Knight đã khôn khéo cài vào trong những cuộc điện thoại với đồng nghiệp, với vợ, với con trai, với người mà anh phải đến gặp những câu chuyện, những gợi mở để ta hiểu câu chuyện đã được bắt đầu như nào và anh đã chọn kết thúc ra sao. Đó là một sự dằng xé, sự dằng xé của một người đàn ông có một tuổi thơ không thực sự đầy đủ khi thiếu vắng cha. Trong ba thứ của cuộc đời một con người, gia đình, sự nghiệp và cá nhân, anh đã chọn một cách quyết đoán đi thẳng đến nơi mà anh biết sẽ chôn vùi sự nghiệp cũng như phá huỷ gia đình đang hạnh phúc của mình.

Để nhắc đến sai lầm thì rồi ai cũng sẽ mắc phải. Và dù cho nó chỉ là một lần duy nhất, nó vẫn là điều gì đó quá lớn, vợ của anh nói rằng, giữa một sai lầm và không có sai lầm nào là vô cùng. Quả vậy, một trăm điều tốt không xoá đi được 1 điều xấu. Ta phải chọn cách để thoả hiếp với nó nhằm tìm cách tìm lối ra cho sai lầm của mình. Đa phần mọi người, nếu đang ở trong một cuộc đời tốt đẹp, hạnh phúc và giàu có như Locke sẽ chọn chôn lấp nó đi. Chỉ có một số ít người như Locke dám đối diện sự thật, không lừa dối, sẵn sàng lãnh nhận hậu quả. 

Anh có bao giờ hối hận về quyết định của mình, giọt nước mắt khi nói chuyện với đứa con trai đang mong bố về nhà, theo tôi đó là giọt nước mắt hối hận về sai lầm trong quá khứ của mình. Một sai lầm duy nhất và anh phải trả giá quá đắt để sửa chữa nó. Bộ phim không kể tiếp phần sau của cuộc đời anh, và ta tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra, rồi mỗi người tự nghĩ ra kịch nản tiếp cho mình, tuỳ thuộc vào cách ta đánh giá cách hành xử của anh trong trường hợp này.

Sự khéo léo trong xử lý kịch bản đã tạo ra cho một bộ phim không khí căng thẳng nhưng lôi cuốn, và đã cho ta thấy tài năng thực sự của Tom Hardy. Tom Hardy là diễn viên được biết nhiều qua vai Bane trong phần 3 The Dark Knight Rises của Christopher Nolan, cùng một số vai diễn khác trong Warrior (2011), Lawless (2012), tuy nhiên chúng chỉ cho ta thấy anh là một diễn viên an toàn, thú vị luôn làm tròn vai. Nhưng đến vai Ivan Locke, tôi thực sự tin anh là một tài năng. Một người có khả năng hoá thân đa dạng, và có chiều sâu nội tâm sắc sảo vô cùng thu hút. Thực sự, để thể hiện tâm lý của một người đàn ông đang đối diện với bi kịch lớn nhất của đời mình thật không dễ, gã đàn ông đó còn phải bình tĩnh để xử lý công việc qua điện thoại, phải dũng cảm kể cho vợ sự thật, và đối diện với lương tâm cũng như tội lỗi của mình. Tom Hardy không những làm được, mà làm rất tốt. Chân dung của Locke hiện lên vô cùng sắc nét, với giọng nói bình tĩnh, tiết chế, khuôn mặt buồn, và đôi mắt đôi khi ướt lệ. 

Quyết đoán là một chuyện, quá khứ cũng là động lực khiến anh làm điều anh cho là đúng. Quá khứ về một người cha chỉ xuất hiện khi anh đã 23 tuổi. Anh đã không hiểu và trách mắng người cha suốt cả đời mình. Nhưng trong một khoảng khắc, khoảng lặng đắt giá anh dừng xe lại để nghĩ, tôi tin anh đã hiểu vì sao. Và lúc đấy, tôi đã nghĩ anh sẽ quay lại. Khoảng khắc không lời đó đã càng khiến tôi đánh giá cao hơn về bộ phim. 

Càng trưởng thành chúng ta càng gánh vác nhiều trách nhiệm, không chỉ với gia đình và xã hội mà còn với chính mình. Càng nhiều trách nhiệm sai lầm càng trở nên trầm trọng. Nhưng điều quan trọng là chúng ta sẽ cách chúng ta xử lý chúng. Và khi đã đưa ra quyết định, ta sẽ dám theo quyết định đó đến tận cùng hay không? Steven Knight vừa tham vọng mà cũng đầy tinh tế đã kể một câu chuyện thật thú vị với bối cảnh đơn giản nhất có thể. Và nó đã thành công. Một tác phẩm đậm chất điện ảnh, thuần khiết và đang được thưởng thức và tán thưởng.

Ps: Khi xem những bộ phim đơn giản mà hay như này, tôi luôn nghĩ đến những bộ phim Việt Nam quad nghèo nàn về ý tưởng và thiếu những diễn viên thực sự. Điều đó thật đáng buồn. 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s